portrait

Nghia's Notes

Biết sẽ đối diện viễn cảnh hai đầu Bắc Nam ngàn dặm cách trở và không biết duyên số sẽ cho hai đứa gặp lại nhau khi nào, ở sân bay Đà Nẵng ngày hôm ấy, Quỳnh Trang với đôi mắt buồn trĩu như muốn giấu cả mùa xuân vào hỏi mình “Anh ơi, lần sau mình gặp nhau ở đâu?”. Trên tay tấm vé bay về Sài Gòn còn chưa mua được, nhưng không hiểu lấy đâu ra lòng cam đảm mình vẫn hứa “tháng sau anh ra, em nghỉ học để dẫn anh đi chơi nhé.”

Nữa năm đầu yêu nhau, biết Quỳnh Trang còn phụ thuộc vào gia đình, mình tạm gác mọi kế hoạch cho tương lai và lấy tiền dành dụm để 2 tuần lại ra Hà Nội một lần. Mỗi lần bay ra, là mỗi lần phải chia tay nhau ở sân bay, cũng là mỗi lần Quỳnh Trang ngồi với mình ở bật cầu thang trước cửa phòng check-in của JetStar, nép vào vai và khóc ướt cả áo. Đôi lúc chữ nghĩa trong đầu cứ như rủ nhau đi du lịch, mình chỉ biết an ủi “Em ơi, em phải cố gắng lên nhé. Lần sau anh lại ra lâu hơn vài ngày.”

Sau mỗi lần như thế, Quỳnh Trang của mình mạnh mẽ lên từng chút một. Những ngày Quỳnh Trang đi làm về mệt, nấu cơm tắm rửa xong, là rút vào người mình, miệng thì cứ luyên thuyên: “Em ước gì anh là chú gấu bông để em mang vào công ty ôm mỗi ngày.” Nói xong là đánh một giấc thật đã.

Thấy thế mình lại thấy thương Quỳnh Trang thêm một chút, dù chỉ một chút thôi. Thấy thương và nhớ những lúc có cảm giác cả thế giới đang đối đầu với mình, mà cả 2 đứa vẫn chưa một lần nào bỏ cuộc. Quỳnh Trang hay bảo mình “Anh đừng lo cho em nhé, em chỉ hay khóc thôi, nhưng em không buông tay ra đâu.”

Và thật là như thế, đến lúc ngủ Quỳnh Trang cũng không buông tay mình ra. Miệng thì cứ không ngừng luyên thuyên “Đấm một phát vào mặt chú gấu bông đó nhá.”

Hạnh phúc như thế là quá đủ rồi.

Apr 16, 2014

Bạn có biết những lúc Quỳnh Trang và mình giận nhau, mình làm gì không?

Mình lục Dropbox, xem lại ảnh cũ thời bé Trang còn đi học, cũng là lúc hai đứa còn đang cưa cẩm nhau trong âm thầm, chứ chưa có ầm ầm trên Facebook như hôm nay. Để thấy ngày xưa bé Trang trắng trẻo, dễ thương, ngoan ngoãn, hay khóc, và hay cả tin. Cả tin đến nỗi, từ bỏ rất nhiều thứ để theo tiếng gọi con tim vào Sài Gòn lập nghiệp và từng bước xây dựng cuộc sống với mình.

Quỳnh Trang của ngày hôm nay sáng sớm tất bật chuẩn bị pack lunch cho mình, tối về cân đong đo đếm các chi phí sinh hoạt, nấu cơm, rửa bát, giặt giũ. Tự nhiên thấy Quỳnh Trang trưởng thành nhanh vì những hy sinh cho 2 đứa. Nhìn qua thấy Quỳnh Trang đang ngồi khóc thin thít, mình thương nên lại ôm và bảo nhỏ vào tai: “Thôi, anh xin lỗi nà. Mình đi mua bánh Phú Sĩ ăn nha?”. Quỳnh Trang lấy tay quẹt nước mắt, gật đầu, cười tươi như bông hoa, rồi nép vào vai mình. Hơn bao giờ hết, những lúc đó mình biết Quỳnh Trang mà mình yêu từ lần gặp đầu tiên vẫn ở đây, vẫn chưa bao giờ thay đổi.

Chỉ như thế thôi, Quỳnh Trang lại nhắc nhở cho mình biết được mình thật sự, thật sự may mắn như thế nào.

Apr 12, 2014

Người Việt mình toàn chửi nhau là “ngu như bò” mà bữa nào đi siêu thị cũng thấy mấy vị phụ huynh mua sữa bò cho con uống.

Mar 5, 2014

Wisdom for young creatives

When George hired me as a Creative Technologist at TBWA, the title confused everyone. If you think it’s hard to explain to a normal person what you’d do in advertising, it was twice as difficult for me. Everyday I was constantly confined by tiring jumbles like “What do you do? Are you a designer? Wait, so you’re not a designer? So you’re a half IT half art director guy? Shit, that’s weird”. And to say I hear things like that everyday would be an understatement. But over time I’ve learned that it’s just a title. What’s much more important are the responsibilities.

I was extremely lucky to be under George’s master plan of building a truly innovative team that set out to do “cool shit”. Being a fresh grad out of college who was following the network quite closely, to me TBWA was Willy Wonka’s chocolate factory, and I had the golden ticket. Even now that I am no longer there, I will be eternally grateful for the opportunity to learn so much from probably the most dazzling working industry in Vietnam. Either you are a young creative who is beginning to embark on a rough path of your career, or you just graduated from RMIT and is now docking applications at agencies, I hope this post will find you well.

Speak up. That’s your only powerful tool.

If you want something, ask for it. Nobody will come to your desk and ask if you need anything or if anything is alright. People are too busy looking after their own ass. I knew a few designers who spent most of their time executing other people’s ideas, and I know it was fatiguing. Establish yourself as someone who can produce creative thoughts, and you will get noticed. The world’s best creatives always ask questions. If you don’t understand the brief, ask the planner. If you have an idea, share it with your team. If you have beef with somebody sitting next to you, settle it. It’s always down the road where folks who know what they want will get what they want.

You’re surrounded by people who are much smarter than you, so get used to it.

Your ego can help you with nothing but to sabotage your creativity. When the work goes out the agency’s door, it will be under the agency’s name — not your name. Save your time arguing with other creatives on whose ideas should be credited, spend it on building good relationships and making good work. The longer you are in the industry, the more you will take for granted what you did not mean to. Appreciate everything everybody says. If you disagree with something, debate with respect. The industry, especially in Vietnam, isn’t as big as you might think. The last thing you want is to be remembered as an arrogant stuck-up.

Don’t do it all yourself. You can’t.

When me and my team started working on Snow Me as TBWA’s Christmas card, I was on full throttle. I knew it was my chance to shine, both as an art director and a developer. But half way through the brainstorming section, I knew I couldn’t do it all alone. so I sought help. It didn’t take much effort when you have great friends. It helps to create better bonds between teammates, which can only help you from the next project forward. Advertising is never about you or me.

Pay attention to the details.

When our previous ECD left the agency, me and another CD created a poster for him as a gift. Based on Adidas’s print for Muhammad Ali, we took Pat’s infamous catchphrases and formed them as a witty print to poke fun at him. It was funny. Everybody grasped the humor, and seemed to enjoy it. The next day, Pat called me out and asked if I designed it. I said yes. He said he knew it was me because obviously I didn’t pay attention to rivers of white — any other designer in the agency would have. It was purely a constructive comment about my work and we could tell that he loved it, but it still haunts me to this day that the only thing I personally made for him isn’t perfect just because I let a simple mistake slip through the cracks. Even when you’re briefed to design something that only takes 5 minutes, take an extra 5 to double check. It doesn’t hurt.

Pick the job you love, so you won’t have to work a single day.

I never felt like I was working. Everyday was a breeze. There were times I couldn’t stand the account folks, but when your agency wins a huge pitch, you will be drinking till the morning with them. And then it will strike you: nothing really happened. Just enjoy the ride. Picking advertising as a career is probably one of the coolest things you will do to yourself.

Dec 30, 2013

Nhân lúc McDonald’s sắp mở cửa.

Dec 23, 2013

© Đức Nghĩa & Quỳnh Trang